Tuesday, July 8, 2014

Lộc đỉnh ký – Hồi 16: Đại Từ Đại Bi Thiên Diệp Thủ

Vi Tiểu Bảo nghe Hải lão công hỏi vậy cả mừng đáp :

- Công công vui lòng truyền thụ môn võ công thượng thừa cho tiểu tử thì còn gì hay hơn nữa. Công công ơi ! Bản lãnh của công công đã đạt đến trình độ siêu quần mà không chịu thu nạp đồ đệđể truyền thụ tuyệt kỹ há đó chẳng là một điều đáng tiếc ư ?

Hải lão công nói :

- Ở đời , kẽ thâm hiểm gian trá thì nhiều , còn người thực thà trung hậu lại rất ít. Nếu thu nạp đồ đệ tệhại , thường khi mưu hại cả sư phụ thì thà rằng chẳng có đồ đệ còn hơn.


Vi Tiểu Bảo động tâm tự hỏi :

- Ta làm mù mắt lão , hay là lão đã biết rồi?

Nhưng gã thấy thần sắc Hải lão công vẫn trơ trơ như không có gì giận dỗi liền nói :

- Đúng thế ! Muốn cho công công tin lòng và tỏ dạ trung thành với công công không phải là chuyện dễ dàng. Công công ơi ! Công côngsai tiểu tử đến ngự thư phòng hành động , tiểu tử dùbị mất đầu cũng quyết liều chết mạo hiểm để lấy cắp pho Tứ Thập Nhị chânkinh về cho công công , nhưng trong thư phòng đức Hoàng thượng có đến hàng ngàn hàng vạn cuốn sách , mà tiểu tử lại ít chữ nghĩa...

Hải lão công ngắt lời :

- Ồ ! Ngươi biết ít chữ nghĩa !

Vi Tiểu Bảo giật nẩy mình la thầm :

- Trời ơi ! Chết rồi ! Không biết Tiểu Quế Tử biết chữ nhiều hay ít ? Nếu gã biết nhiều mà ta nói câu này tức bại lộ hành tung.

Gã vội chữa :

- Tiểu tử đã kiếm lui kiếm tới mà chẳng thấy pho Tứ Thập Nhị chân kinh đâu. Nhưng cái đó không cần.Rồi đây tiểu tử thường ra vào ngự thư phòng thìpho sách đó tất có ngày lấy được.

Hải lão công nói :

- Ngươi không lãng quên là hay rồi.

Vi Tiểu Bảo nói :

- Tiểu tử quên thế nào được ! Công công đối đãi với tiểu tử đã đem lòng thương yêu không biết đến thế nào mà kễ , nếu tiểu tử không nghĩ cách báo đền thì uổng cả một đời.

Hải lão công miệng lẩm bẩm :

- Ồ !...Nếu không nghĩ cách báo đền thì uổng cả một đời.

Lão nhắc lại câu này bằng một giọng lạnh như băng.

Vi Tiểu Bảo nghe thanh âm lão không khỏi ớn lạnh xương sống.

Gã liếc mắt ngó trộm Hải lão công , thấy lão tuyệt không lộ vẽ gì khác lạ , gã khôngsao hiểu được tâm trạng lão , bất giác bụng bảo dạ :

- Lão con rùa này thật đáo để. Lão biết Tiểu Huyền Tử chính là Hoàng thượng mà không hé răng hé lợi. Ta phải coi chừng lắm mới được. Lão mà biết ta làm cho lão đui mắt thì lão bóp chết ta lúc nào không biết.

Hai người đối diện nhau lẳng lặng hồi lâu. Bỗng Vi tiểu Bảo từ từcất bước rất khẻ chuyễn ra phía ngoài cửa. Gã hồi hộpchú ý coi để chờ xem hễ thấy Hải lão công lộ vẽbất thiện là lập tức chạy vọt ra ngoài và quyết ýchuồn khỏi hoàng cung không bao giờ trở lại nữa.

Bỗng nghe Hải lão công hỏi :

- Từ nay ngươi đừng dùng phép đại cầm nã thủ tỹ đấu với Hoàng thượng. Ngươi có học nữa cũng đều là phép phân cân thác cốt khiến cho người ta trật khớp , bông gân , thì dùng để đối phó với hoàng thượng thế nào được.

Vi Tiểu bảo đáp ;

- Công công nói phải lắm !

Hải lão công nói :

- Bửa nay ta dạy ngươi một môn công phu gọi là Đạitừ đại bi thiên phật thủ.

Vi Tiểu Bảo nói :

- Tên môn này rất kỳ quái ! Tiểu tử chỉ nghe nói đến Đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quan thế âm bố tát.

Hải lão công hỏi :

- Ngươi đã được coi đức Quan thế âm bao giờ chưa?

Vi Tiểu Bảo đáp :

- Thiên thủ quan âm ư ? Tiểu tử trông thấy rồi. Trên mình đức quan thế âm bồ tát mọc rất nhiều taỵ Mỗi bàn tay cầm một thứ chứ không giống nhau. Tay thì cầm bình nước , tay thì cầm cành cây. Lại có tay cầm giỏ , cầm nhạc , trông hay đáo để.

Hải lão công hỏi :

- Ngươi coi thấy tượng Thiên thủ Quan âm ở trong chùa Dương Châu phải không ?

Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi hỏi lại :

- Trong chùa Dương Châu nào?,,,

Gã tưởng chừng Hải lão công biết rõ tông tích mình ỡ Dương Châu , toan chạy vọt ra cửa.

Bỗng nghe Hải lão công lại hỏi :

- Ngươi ở Dương Châu đến hoàng cung từ ngày lên6 lên 7 thì phải. Lúc nhỏ tuổi ngó thấy tượngBồ tát mà bây giờ còn nhớ được ư ?

Vi Tiểu Bảo thở phào một cái nghĩ bụng :

- Té ra Tiểu Quế Tử cũng là người ở Dương Châu. Chuyện trùng hợp kễ ra cũng kỳ.

Gã vội đáp :

Từ ngày 7 tuổi , tượng đức Quan âm bồ tát , tiểu tử chỉ nhớ được rất nhiều tay , còn ngoài ra quên hết cả.

Hải lão công "ồ" một tiếng rồi hỏi :

- Ngươi phát rét ư ? Sao không lấy nhiều thêm áo mà mặc ?

Vi Tiểu Bảo đáp :

- Tiểu tử không rét.

Hải lão công hỏi :

- Sao ta nghe giọng nói của ngươi hơi run ?

Vi Tiểu Bảo đáp :

- Tiểu tử vừa gặp một cơn gió lạnh phát rét , nhưng bây giờ thì hết rồi.

Hải lão công nói :

- Bên cửa gió lạnh , ngươi vào đi thôi.

Vi Tiểu Bảo "dạ" một tiếng đi vào mấy bước nhưng không dám đến gần bên Hải lão công.

Hải lão công nói :

- Đại từ đại bi Thiên diệp thủ là công phu nhà Phật , hễ động thủ là kềm chế đối phương nhưng không giết người.

Thật là môn võ nhân từ nhất thiên hạ.

Vi Tiểu Bảo cả mừng nói :

- Môn công phu này mà không đã thương đối phương thì có động thủ với Hoàng thượng cũng không hề gì. Thật là hay quá.

Hải lão công nói :

- Có điều môn này rất khó học. Cả thẩy gồm ngàn chiêu. Nếu trí nhớ của ngươi cường kiện thì mỗi ngày học được mười ba chiêu và ba tháng là xong hết.

Vi Tiểu Bảo nói :

- Vậy tiểu tử ráng luyện cho thành công.

Hải lão công nói :

- Ngươi hãy lại gần đây.

Vi Tiểu Bảo dạ một tiếng rồi tiến lại vài bước , nhưng vẫn đứng cách Hải lão công mấy thước , Hải lão công hỏi :

- Ngươi sợ ta ăn thịt hay sao mà không dám đến gần ?

Vi Tiểu Bảo cười đáp :

- Thịt tiểu tử đắng lắm không ăn được.

Hải lão công đột nhiên vung tay trái đánh ra.

Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi , tránh qua mé hữu , bỗng sau lưng gã bật lên hai tiếng "cách , cách ". Gã đã bị Hải lão công đánh trúng phải quỳ ngay xuống đất không nhút nhích được.

Vi Tiểu Bảo cực kỳ kinh hãi la thầm :

- Hỏng hết rồi ! Phen này...Chắc chết về tay lão.

Hải lão công nói :

- Đây là chiêu thứ nhất của công phu "Đại từ đại bi Thiên diệp thủ" tên gọi "Nam hải lễ phật". Trên lưng ngươi bị đánh trúng hai nơi huyệt đạo là huyệtThiên tôn và huyệt Chí đường. Ngươi nhớ kỹ lấy.

Lão nói rồi vươn tay ra ấn vào hai nơi huyệt đạo ở sau lưng Vi Tiểu bảo.

Vi Tiểu Bảo định thần lại , từ từ đứng lên , nghĩ bụng :

- Té ra lão con rùa dạy võ công cho mình. Lão làm mình phải một phen bở vía.

Hôm ấy Hải lão công dạy Vi Tiểu Bảo được có bachiêu , rồi nói :

- Ngày đầu tiên bao giờ cũng khó khăn hơn. Từ nay trở đi nếu ngươi cố công rèn luyện thì rồi đây sẽ mau lẹ hơn.

Hôm sau Vi Tiểu Bảo không đi đánh bạc nữa , gãđến ngay căn nhà nhỏ chờ vua Khang Hy tới để tỹ võ. Gãbiết những thứ điểm tâm bày ra trên bàn làđể cho Hoàng thượng dùng nên không dám ănvụng nữa.

Gã đợi đến quá nữa giờ mà vẫn chưa thấy Hoàng thượng tới thì nghĩ thầm :

- Phải rồi ! Ngài tỹ võ với mình chẳng thấy thú gì nên không tới nữa.

Gã liền đi tới ngự thư phòng thì thấy vua Khang Hy đang đưa chân đá một cái ghế dạ Long nhan ra chiều tức giận , miệng không ngớt la :

- Đá chết mi ! Đá chết mi !

Vi Tiểu Bảo tự hỏi :

- Phải chăng Hoàng thượng đang luyện môn Thích thoái công phu?

Gã không dám tiến vào kinh động , thỏng tay đứng yên một bên.

Vua Khang Hy đá ghế một lúc , ngững đầu nhìn lên thấy Vi Tiểu Bảo thì mặt rồng hớn hở nói :

- Ta đang buồn quá , ngươi tới dỡn cho vui.

Vi Tiểu Bảo nói ngay :

- Hải lão công mới dạy ta một môn võ khác kêu bằng Đại từ đại bi Thiên diệp thủ. Môn này lợi hại hơn Đại cầm nã thủ nhiều. Lão còn bảo ta học hết môn này thì ngươi không địch nổi.

Vua Khang Hy hỏi :

- Công phu gì vậy? Ngươi xử thử cho ta coi.

Vi Tiểu bảo nói :

- Được rồi !

Gã liền bắt đầu thi triển chiêu thức "Nam hải lễ phật" "Nhưngưu phụ trọng" , "Kim ngọc ngõa lịch" , "Hoàn tố tệ bạch", "Nhân mệnh hô hấp" cả thảy năm chiêu đánh vàobả vai , ngực bên trái , đùi bên phải vàcổ họng năm chổ huyệt đạo trên người vua Khang Hỵ Chiêu nàogã cũng chỉ dùng ngón tay khẽ quẹt vào.

Môn Đại từ đại bi Thiên diệp thủ biến hóa rất tinh vi , quả nhiên khác xa với Đại cầm nã thủ.

Vua Khang Hy không kịp phòng ngừa , chẳng tránh đượcchiêu nào.

Vi Tiểu Bảo ra tay rất nhẹ , dĩ nhiên không đánh cho nhà vua phải đau đớn. Nếu tỹ đấu thực sự thì chỉ một chiêu cũng đũ làm cho ngài bị thương.

Vua Khang Hy "ồ" một tiếng rồi nói :

- Môn võ này quả nhiên tuyệt diệu ! Sángmai ngươi lại tới đây , ta đi mời sư phụ dạy môn thượng thừađể tỹ đấu với ngươi.

Vi Tiểu Bảo nói :

- Hay lắm ! Hay lắm !

Gã về nhà đem hết những lời của vua Khang Hy kễ lại cho Hải lão công nghe.

Hải lão công nói ;

- Không hiểu sư phụ ngài sẽ dạy môn gì ? Bửa nay ngươi hãy học thêm mấy chiêu Thiên diệp thủ nữa.

Thế rồi lão dạy Vi Tiểu bảo sáu chiêu mới là "Kinh lý quan ảnh" , "Thủy trung tróc nguyệt" , "Phù vân khứ lại" , "Thủy bào xuất mộc" , "Mộng lý minh minh" , "Giác hậu không không". Sáu chiêu này đều là những chiêu số cao thâm rất mực , biến ảo khôn lường ,nhiều hư thức mà ít thực chiêu.

Vi Tiểu Bảo chỉ cố gắng nhớ lấy chiêu thức còn chổ ảo diệu bên trong thì trong lúc nhất thời gã chưa hiễu hết được.

Hôm sau Vi Tiểu Bảo đến ngự thư phòng thì thấy bốn tên thị vệ đứng gát ở ngoài cửa. Gã còn đang ngần ngừ thì một tên thị vệ cười hỏi :

- Phải chăng các hạ là Quế công công ? Đức Hoàng thượng phán bảo hễ thấy công công đến thì mời vào ngay.

Vi Tiểu Bảo sửng sốt hỏi :

- Quế công công nào vậy?

Nhưng rồi gã nghĩ ra ngaỵ Quế công công chắc là lão gia rồi. Tên thị vệ này biết lão gia là người thân tín của Hoàng thượng nên ăn nói lịch sự.

Vi Tiểu Bảo nghĩ vậy rồi gật đầu mĩm cười nói :

- May lắm ! May lắm ! Không hiễu bốn vị quý tính là gì ?

Gã ở trong cung một thời gian khá lâu nên cách ăn nói theo kiểu Bắc Kinh đã học được đến tám chín phần. Tuy gã nói chưa trúng chữ cả mười nhưng đã thuộc làu.

Bốn tên thị vệ xưng danh rồi , Vi Tiểu Bảo còn nói mấy câu khách sáo.

Một tên thị vệ cười nói :

- Mời các hạ vào lẹ đi. Đức Hoàng thượng đã hỏi tới các hạ mấy lần rồi đó.

Vi Tiểu Bảo tiến vào thư phòng.

Vua Khang Hy đang ngồi trên ghế nhãy lên cười hỏi :

- Năm chiêu của ngươi bửa qua , ta đã được sư phụ dạy cách phá giải rồi. Bây giờ chúng ta thử dượt lại coi.

Vi Tiểu Bảo gạt đi :

- Sư phụ ngươi bảo phá được là phá được , bất tất phải thử thách nữa.

Vua Khang Hy không chịu nói :

- Sao lại không thử ? Thế nào cũng phải thử coi mới được. Ngươi hãy đến tỹ võ sãnh của chúng ta trước đi , nhưng phải khéo đừng để người ngoài biết. Ta sẽ đến đó sau.

Vi Tiểu Bảo gật đầu rồi đi thẳng tới căn phòng nhỏ.

Vua Khang Hy vừa mới học được chiêu thức mới , ngài nóng lòng muốn thử thách nên chỉ trong khoảnh khắc cũng tới nơi ngay.

Hai người bắt đầu động thủ. Quả nhiên vua Khang Hy thi triển thủ pháp tuyệt diệu phá giải được năm chiêu của Vi Tiểu Bảo hôm trước.

Vi Tiểu Bảo thấy những chiêu số của nhà vua rất cao minh thì trong lòng kính phục vô cùng. Gã hỏi :

- Công phu của ngươi đó kêu bằng gì ?

Vua Khang Hy đáp :

- Cái đó là Bát quái du long chưởng , sư phụ ta còn bảo : Đại từ đại bi thiên diệp thủ của ngươicó cả ngàn chiêu , thật là nhiều quá.Còn Bát quái du long chưởng chỉ có támlần tám là 64 chiêu , nhưng nó quanh đi quẩn lại, biến hóa khôn lường đũ để đối phó với ngàn thứcThiên diệp thủ của ngươi.

Vi Tiểu Bảo hỏi :

- Nhưng trong hao môn này , môn nào lợi hại hơn?

Vua Khang Hy đáp :

- Ta cũng đã đưa vấn đề này ra hỏi sư phụ thì người nói : Cả hai môn đều là những quyền pháp , chưởng pháp vào bậc thượng thặng , khó mà so bì được hơnkém. Ai công lực cao thâm , thi triển chiêu thứcxảo diệu là người đó thắng.

Vi Tiểu Bảo mừng rỡ nói :

- Có thế tỹ đấu mới thú. Chứ nếu ngươi thắng mãi , ta thua hoài hay ngược lại thì còn cố học làm gì nữa.

Vua Khang Hy nói :

- Ngươi khỏi lo điều đó.

Vi Tiểu Bảo nói :

- Hôm qua ta học được sáu chiêu mới. Bây giờ lại thử coi.

Chàng liền thi triển sáu chiêu : "Kính lý quan ảnh" , "Thây trung trúc nguyệt" , ""Phù vân khứ lai" , "Thủy bào xuất mộc" , "Mộng lý minh minh" , "Giác hậu không không".

Vua Khang Hy không biết cách chế ngự liền bị Vi Tiểu Bảo đánh trúng mười mấy chổ. Tuy nhà vua còn nhỏ tuổi nhưngchí khí cương nghị. Ngài bị thua mà khôngnóng nảy , gật đầu khen :

- Sáu chiêu này của ngươi thật là tuyệt diệu !Để ta đi hỏi cách phá giải.

Vi Tiểu Bảo về thuật chuyện nhà vua luyện Bát quái du long chưởng cho Hải lão công nghe.

Hải lão công gật đầu nói :

- Môn Thiên diệp thủ của phái Thiếu Lâm ta chỉ có Bát quái du long chưởng của phái Võ Đương là chống lại được. Ngươi mà đũ thông minh thì sao không học lấy những chiêu thức của Hoàng thượng ?Nhưng Hoàng thượng không giảng kỹ cho ngươi nghe , ngươi coirồi cũng khó lòng mà nhớ được.

Vi Tiểu Bảo xuất thân ở nơi ty tiện , bình sinh gã chỉ trông cậy vào đầu óc thông minh linh mẫn của mình. Hải lão công nói có ý cho gã không đũ thông minh là chạm đến lòng tự ái của gã. Gã tức mình tự nhủ :

- Lão con rùa này bảo ta không đũ thông minh thì ta nhất định phải nhớ lấy chưởng pháp của nhà vua mà học cho đũ.

Từ hôm ấy , hàng ngày Vi Tiểu bảo tỹ võ với vua Khang Hy , gã hỏi kỹ về chưởng pháp của nhà vua , nhưng tuyệt không lộ ra là có ý muốn học chưởng pháp đó.

Vua Khang Hy cũng không có ý dấu diếm , Tiểu Bảo hỏicâu gì mà ngài biết là đều nói chogã nghe hết.

Võ công của hai người dần dần đi tới chổ cao thâm. Lúc chiết giải chỉ tỹ thí thủ pháp và chứng nghệm chiêu thức chứ không bẽ đầu đè cổ vật lộn như trước nữa.

Vi Tiểu Bảo không cần dè đặt úy kỵ gì nữa.

Mấy tháng sau , Vi Tiểu Bảo học hết ngàn chiêu thức Thiên diệp thủ , còn vua Khang Hy học môn Bát quái du long chưởng thành tựu mau chóng hơn gã đến quá một tháng.

Hai người lúc tỹ đấu vận dụng chiêu thức quanh đi quẩn lại đến ngàn thủ pháp. Mỗi ngày hai người cùng nẩy ra những biến hóa mới mẻ , nên cuộc đấu càng thêmhào hứng.

Vua Khang Hy và Vi Tiểu Bảo đều là những nhân vật thông minh bậc nhất , thêm vào sư phụ của hai người cũng là cao nhân đương thời nên cuộc rèn luyện võ công mới quá nữa năm đã tiến bộ khác thường.

Trong mấy tháng ngay vua Khang Hy ngoài lúc tỹ võ với Vi Tiểu Bảo lại đưa gã vào thư phòng đọc sách cho có bạn.

Bọn thị vệ , thái giám trong hoàng cung đều biết rõ Tiểu Quế Tử (tức Vi Tiểu Bảo) tuy chỉ là một tên tiểu thái giám nhưng được đức Hoàng thượng thương yêu rất mực nên đều đem lòng kính nể. Khi bọn chúng gặp gã , chẳng ai dám hô thẳng cái tên Tiểu Quế Tử , mà xưng hô gã một điều Quế công công , hai điều là Quế công công ra chiều rất cung kính và tỏ vẽ thân mật.

Vi Tiểu Bảo muốn lấy lòng Hải lão công nên hàng ngày ra vào ngự thư phòng bao giờ cũng nghĩ tới chuyện đánh cấp pho Tứ Thập Nhị chân kinh đem về cho lão , nhưng gã tìm tới tìm lui thủy chung vẫn chẳng thấy pho sách đó ở đâu.

Mấy tháng nay Hải lão công ngoài việc dạy võ cho Vi Tiểu Bảo , mỗi ngày lại bắt gã nhìn nhận haichữ "chân" và "kinh" còn ba chữ "Tứ Thập Nhị" gãđã biết rồi.

Vi Tiểu Bảo lưu ý tìm kiếm trên các giá sách trong ngự thư phòng , tuy gã không thấy nhưng cũng không dám nhắc nhở với vua Khang Hy.

Một hôm gã luyện võ với nhà vua xong , bỗng nghe Hoàng thượng mặt rồng nghiêm nghị khẻ bảo gã :

- Này Tiểu Quế Tử ! Sáng mai chúng ta phải làm một việc lớn. Vậy ngươi hãy đến ngự thư phòng sớm hơn chờta.

Vi Tiểu Bảo chỉ dạ một tiếng rồi đứng yên. Gã biết ông vua nhỏ tuổi này không ưa nhiều lời. Ngài đãkhông nói là việc gì , gã cũng khôngdám hỏi nữa.

Vi Tiểu Bảo cáo từ vua Khang Hy ra về. Sáng sớm hômsau , gã nhớ lời hoàng thượng liền đến ngay ngự thư phòng thì đã thấy nhà vua ở đó rồi.

Vua Khang Hy khẽ hỏi :

- Ta bảo ngươi làm việc này , liệu ngươi có đũ gan dạ không ?

Vi Tiểu Bảo đáp bằng một giọng nghiêm trang :

- Chúa thượng đã truyền dạy , tiểu tử còn sợ gì nữa?

Vua Khang Hy nói :

- Chuyện này không phải tầm thường. Nếu làm không ổn thì cả ta lẫn ngươi cũng lo mất mạng !

Vi Tiểu Bảo kinh hãi nói :

- Nhiều lắm tiểu tử uổng mạng là cùng. Chúa thượng đã là Hoàng đế thì còn ai dám chạm đến long thể ?

Vua Khang Hy nói :

- Ngao Bái là một đứa ngang ngược vô lễ , trong bụng có ý mưu đồ bất chính. Bửa nay ta muốn bắt hắn , ngươi có dám hành động không ?

Vi Tiểu bảo từ ngày ở trong cung , ngoài việc luyện võ với nhà vua , rất ít khi được tinh nghịch đùa giởn , thời gian mấy tháng trời mỗi ngày thêm dài đăng đẳng. Thậm chí không có thời giờ để đánh bạcnữa , trong lòng gã đang phiền muộn , nghe chuyện bắt NgaoBái rất đổi mừng vui , vội đáp ;

- Hay quá ! Hay quá ! Tiểu tử đã nói nếu hai ta họp lực có thể đấu với hắn , cho dù hắn là dũng sĩ số một ở Mãn Châu. Võ công chúng ta đều luyện đến trình độ kha khá , quyết không sợ hắn.

Vua Khang Hy lắc đầu nói :

- Ta làm hoàng đế không thể tự mình ra tay được mà Ngao Bái là một vị đại thần kiêm việc thống lãnh đội thị vệ. Đoàn thị vệ Ở trong cung đều là những người tâm phúc rất thân tín với hắn. Hắn mà biết ta định bắt hắn , tất hắn tạo phản tức khắc. Đồng thời bọn thị vệ cũng động thủ thì tính mệnh hai ta tất không toàn. Cả Thái Hoàng , Thái Hậu , Hoàng Thái Hậu cũng bị tai nạn , nên ta nói việc này nguy hiểm vô cùng.

Vi Tiểu Bảo vổ ngực đáp :

- Vậy tiểu tử đứng ngoài cửa cung chờ hắn , thừa lúc hắn rakhông kịp đề phòng , tiểu tử phóng dao đâm hắnchết tươi. Dù tiểu tử không đâm chết được , hắn cũngbiết đó là ý kiến của Hoàng thượng.

Vua Khang Hy nói :

- Võ công của thằng cha này rất ghê gớm , mà ngươi lại còn nhỏ tuổi , khó lòng đâm nổi hắn. Huống chi ngoài cửa cung có rất nhiều thị vệ tuần tiều ,ngươi khó mà đến gần hắn được. Dù cho vạn nhất ngươicó đâm chết được Ngao Bái thì e rằng chínhngươi cũng bị bọn thị vệ hạ sát. Vậy ta phải tính kế hoạchkhác mới được.

Vi Tiểu Bảo dạ một tiếng , rồi đứng chờ lệnh vua.

Vua Khang Hy lại nói ;

- Lát nữa ta kêu hắn vào tâu việc. Bây giờ hãy truyền cho bọn tiểu thái giám đứng chờ trước ở đây. Ngươi cứ thấy ta liệng chung trà làm hiệu là nhãy xổ vào kiềm chế huyệt đạo hắn. Đồng thời mười mấy tên tiểu thái giám cũng xông vào níu tay kéo chân khiến hắn không thi triển võ công được. Nếu bọn ngươi không thành công thì ta sẽ trợ lực.

Vi Tiểu Bảo đáp :

- Kế ấy thật tuyệt diệu ! Chúa thượng có dao gâm không ? Vụ này phải hạ thủ cho bằng được. Nếu bắt không được thì tiểu tử phải dùng dao đâm chết hắn mới xong.

Vua Khang Hy gật đầu móc trong ống ủng ra hai lưởi đao trủy thủ ,nhà vua giao cho Vi Tiểu Bảo một lưởi , còn một lưởi thìxỏ lại vào trong ống ủng như cũ.

Vi Tiểu Bảo nói :

- Xin Chúa thượng yên tâm.

Vua Khang Hy nói :

- Ngươi đi kêu mười hai tên tiểu thái giám đến đây.

Vi Tiểu Bảo vâng lời đi ngay.

Bọn tiểu thái giám đã luyện đô vật ở phòng Bố khố mấy tháng nay , tuy võ công của chúng chưa có gì , nhưng bản lãnh kéo tay níu chân thì đều đã thành thuộc.

Vi Tiểu bảo ngó mười hai tên tiểu thái giám nói :

- Các ngươi đã luyện võ được mấy tháng , trẫmkhông hiễu có tiến bộ gì không ? Lát nữacó một vị đại quan vào đây. Y là một tay hãothủ đô vật ở trong triều. Trẫm để y thử công phu của cácngươi. Khi nào các ngươi thấy ta liệng chung trà xuốngđất thì lập tức xông lại thừa cơ viên quan đó khôngkịp đề phòng mà xúm vào vật ỵ Mười hai tênđánh một người thì phải vật y ngã xuống và kiềmchế không để y nhúc nhích thì ta sẽ trọng thưởng.

Nhà vua nói rồi rút ngăn kéo bàn sách lấy ra 12 thoi bạc , mỗi thoi nặng 50 lượng. Đoạn nhà vua nói tiếp :

- Hễ thắng y thì mỗi tên được thưởng một thoi. Còn bại thì trẫm chặc hết 12 cái đầu , để làm gì những tên vô dụng ?

Hai câu sau cùng nhà vua nói bằng một giọng rất nghiêm khắc.

-----------------------

Hết hồi 16
Mục lục Lộc đỉnh ký 

No comments:

Post a Comment