
Bạch Y Ngũ Bút
• Mai Siêu Phong có thực hiện được không?
• Vì sao Hoàng Dược Sư rơi lệ nhận lại học trò phản nghịch ngay phút lâm tử?
>> Xem trên You Tube:
Mai Siêu Phong minh chứng cho một chân lý: sự phản bội chính là cội nguồn của bi kịch cuộc đời.
Hắc Phong song sát, phản đồ của Đào Hoa phái
Mai Siêu Phong từ nhỏ được Hoàng Dược Sư đem về Đào Hoa đảo, nhận làm đệ tử, truyền dạy võ công.
Môn đệ của phái Đào Hoa đều là bậc ưu tú: ngoại hình cao đẹp, thông minh xuất sắc, tài trí hơn người. Mỗi người đều được sư tổ Hoàng Dược Sư đặt tên, trong tên có chữ Phong. Gồm 6 người là:
• Trần Huyền Phong
• Mai Siêu Phong
• Lục Thừa Phong
• Khúc Linh Phong
• Vũ Nhãn Phong
* Phùng Mặc Phong.
Trên đảo Đào Hoa, sư huynh sư muội Mai Siêu Phong - Trần Huyền Phong thế nào mà nảy sinh tình cảm nam nữ, hứa hẹn chung thân. Đây vốn là điều môn quy nghiêm cấm.
Vì sợ sư phụ phát hiện, cả hai bèn đánh cắp pho sách võ tuyệt học Cửu âm chân kinh (quyển hạ) của sư phụ, rồi bỏ trốn khỏi Đào Hoa đảo.
Vì việc này mà lão Đông tà Hoàng Dược Sư hết sức tức giận. Ông đánh gãy chân tất cả các đệ tử còn lại, rồi đuổi khỏi đảo Đào Hoa.
Các đệ tử bị sư phụ trục xuất vô cùng oán hận cặp đôi phản đồ, kết lại truy tìm gắt gao trả thù. Khiến Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong phải bỏ trốn sang tận Mông Cổ.
Do chỉ lấy cắp được quyển hạ Cửu âm chân kinh, ghi lại cách thức tập luyện ngoại môn, mà thiếu mất quyển thượng ghi lại cách luyện tập nội công, nên cặp Huyền Phong - Siêu Phong không thể hiểu được cách thức luyện tập. Cuối cùng đành luyện bừa, dùng các phương pháp khác thường để nâng cao nội công như uống thạch tín, luyện bừa thành 2 công phu biến tướng là “Cửu âm bạch cốt trảo” và “Tồi tâm chưởng”, uy lực không nhỏ nhưng tà tính âm độc.
Hậu quả là:
• Võ công tiến bộ cực nhanh. Có được hai công phu danh trấn giang hồ.
• Nhưng thân thể biến dạng: mù mắt, tóc bạc, da sạm. Nội tâm ngày càng lạnh lẽo, tàn ác.
Cả hai giết người tàn nhẫn, nên giang hồ khiếp sợ, đặt cho ngoại hiệu là Hắc Phong song sát. Trần Huyền Phong là “đồng thi”, Mai Siêu Phong là “thiết thi”. Cũng vì đó, mà nhiều người lầm tưởng Cửu âm chân kinh là loại võ công cực kỳ âm độc.
Trên đường hành tẩu, Hắc Phong song sát xảy ra xung đột với nhóm Giang Nam thất quái, là các sư phụ của Quách Tĩnh.
Trong một lần đụng độ với Giang Nam thất quái, Trần Huyền Phong bị cậu bé Quách Tĩnh đâm chết. Mai Siêu Phong trọng thương, trốn thoát được. Nung nấu mối thù phải trả.
Do pho Cửu âm chân kinh lấy trộm được chép lại trên ngực Trần Huyền Phong, nên lúc y chết, Mai Siêu Phong luôn giữ tấm da ngực của chồng trong người, là vật trân quý, bất ly thân.
Sau khi Trần Huyền Phong chết, Mai Siêu Phong mất đi điểm tựa duy nhất, trở thành bóng ma đơn độc; nàng tung hoành, lại càng giết người không gớm tay như để giải sầu, gieo rắc kinh hoàng khắp giang hồ.
Không chỉ cô độc, nàng trở nên cuồng loạn, sống chỉ để luyện công, trả thù, tồn tại và cả lòng hối hận về lỗi lầm không thể sửa chữa. Chuyện mong ước có ngày quay lại đảo Đào Hoa, gặp lại sư phụ Hoàng Dược Sư là điều nàng thậm chí còn không dám nghĩ tới.
Gặp lại sư phụ sau 20 năm, bị lão Đông tà bắt làm ba điều khó
20 năm sau, trên đường giải cứu đệ tử Dương Khang, Mai Siêu Phong bất ngờ có ngày gặp lại sư phụ Hoàng Dược Sư và sư huynh Lục Thừa Phong tại Quy Vân trang.
Quy Vân trang là một hòn đảo nhỏ giữa Thái hồ, trang chủ Lục Thừa Phong chính là một đệ tử của Hoàng Dược Sư. Khi đó đứng đầu đám thảo khấu ven Thái hồ.
Mai Siêu Phong khi đến Quy Vân trang, không ngờ một điều, là suốt mấy ngày qua đã bị sư phụ phát hiện, âm thầm theo gót phía sau. Có lần thổi tiêu cứu mạng nàng thoát khỏi bầy rắn độc của Âu Dương Khắc.
Cuộc giao đấu chưởng pháp giữa Mai Siêu Phong và Quách Tĩnh tại Quy Vân trang, mang ý nghĩa biểu tượng. Một bên là:
• Võ công tà đạo, học lén, thiếu căn bản nội công.
• Nội tâm méo mó, hận thù, tội lỗi chất chứa.
Một bên là:
- Võ công chính thống, nội công Toàn Chân làm gốc.
Trên đảo Đào Hoa, sư huynh sư muội Mai Siêu Phong - Trần Huyền Phong thế nào mà nảy sinh tình cảm nam nữ, hứa hẹn chung thân. Đây vốn là điều môn quy nghiêm cấm.
Vì sợ sư phụ phát hiện, cả hai bèn đánh cắp pho sách võ tuyệt học Cửu âm chân kinh (quyển hạ) của sư phụ, rồi bỏ trốn khỏi Đào Hoa đảo.
Vì việc này mà lão Đông tà Hoàng Dược Sư hết sức tức giận. Ông đánh gãy chân tất cả các đệ tử còn lại, rồi đuổi khỏi đảo Đào Hoa.
Các đệ tử bị sư phụ trục xuất vô cùng oán hận cặp đôi phản đồ, kết lại truy tìm gắt gao trả thù. Khiến Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong phải bỏ trốn sang tận Mông Cổ.
Do chỉ lấy cắp được quyển hạ Cửu âm chân kinh, ghi lại cách thức tập luyện ngoại môn, mà thiếu mất quyển thượng ghi lại cách luyện tập nội công, nên cặp Huyền Phong - Siêu Phong không thể hiểu được cách thức luyện tập. Cuối cùng đành luyện bừa, dùng các phương pháp khác thường để nâng cao nội công như uống thạch tín, luyện bừa thành 2 công phu biến tướng là “Cửu âm bạch cốt trảo” và “Tồi tâm chưởng”, uy lực không nhỏ nhưng tà tính âm độc.
Hậu quả là:
• Võ công tiến bộ cực nhanh. Có được hai công phu danh trấn giang hồ.
• Nhưng thân thể biến dạng: mù mắt, tóc bạc, da sạm. Nội tâm ngày càng lạnh lẽo, tàn ác.
Cả hai giết người tàn nhẫn, nên giang hồ khiếp sợ, đặt cho ngoại hiệu là Hắc Phong song sát. Trần Huyền Phong là “đồng thi”, Mai Siêu Phong là “thiết thi”. Cũng vì đó, mà nhiều người lầm tưởng Cửu âm chân kinh là loại võ công cực kỳ âm độc.
Trên đường hành tẩu, Hắc Phong song sát xảy ra xung đột với nhóm Giang Nam thất quái, là các sư phụ của Quách Tĩnh.
Trong một lần đụng độ với Giang Nam thất quái, Trần Huyền Phong bị cậu bé Quách Tĩnh đâm chết. Mai Siêu Phong trọng thương, trốn thoát được. Nung nấu mối thù phải trả.
Do pho Cửu âm chân kinh lấy trộm được chép lại trên ngực Trần Huyền Phong, nên lúc y chết, Mai Siêu Phong luôn giữ tấm da ngực của chồng trong người, là vật trân quý, bất ly thân.
Sau khi Trần Huyền Phong chết, Mai Siêu Phong mất đi điểm tựa duy nhất, trở thành bóng ma đơn độc; nàng tung hoành, lại càng giết người không gớm tay như để giải sầu, gieo rắc kinh hoàng khắp giang hồ.
Không chỉ cô độc, nàng trở nên cuồng loạn, sống chỉ để luyện công, trả thù, tồn tại và cả lòng hối hận về lỗi lầm không thể sửa chữa. Chuyện mong ước có ngày quay lại đảo Đào Hoa, gặp lại sư phụ Hoàng Dược Sư là điều nàng thậm chí còn không dám nghĩ tới.
Gặp lại sư phụ sau 20 năm, bị lão Đông tà bắt làm ba điều khó
20 năm sau, trên đường giải cứu đệ tử Dương Khang, Mai Siêu Phong bất ngờ có ngày gặp lại sư phụ Hoàng Dược Sư và sư huynh Lục Thừa Phong tại Quy Vân trang.
Quy Vân trang là một hòn đảo nhỏ giữa Thái hồ, trang chủ Lục Thừa Phong chính là một đệ tử của Hoàng Dược Sư. Khi đó đứng đầu đám thảo khấu ven Thái hồ.
Mai Siêu Phong khi đến Quy Vân trang, không ngờ một điều, là suốt mấy ngày qua đã bị sư phụ phát hiện, âm thầm theo gót phía sau. Có lần thổi tiêu cứu mạng nàng thoát khỏi bầy rắn độc của Âu Dương Khắc.
Cuộc giao đấu chưởng pháp giữa Mai Siêu Phong và Quách Tĩnh tại Quy Vân trang, mang ý nghĩa biểu tượng. Một bên là:
• Võ công tà đạo, học lén, thiếu căn bản nội công.
• Nội tâm méo mó, hận thù, tội lỗi chất chứa.
Một bên là:
- Võ công chính thống, nội công Toàn Chân làm gốc.
- Nhân cách ngay thẳng, thuần hậu. Chính trực.
Mai Siêu Phong đã bị Quách Tĩnh đả bại bởi 15 chiêu trong pho Hàng Long Thập Bát Chưởng do Hồng Thất Công truyền thụ.
Việc này khiến Hoàng Dược Sư tức giận, nuốt không trôi. Khi lão nghĩ rằng giang hồ sẽ đồn đại võ công của Đào Hoa phái không bằng Hàng long thập bát chưởng. Hoàng Dược Sư bèn ném đá, chỉ điểm cho Mai Siêu Phong chống lại. Bị Hoàng Dung phát hiện, đành lộ mặt.
Cũng khi ấy Mai Siêu Phong bị Chu Thông lén thò tay lấy những đồ vật trong người, vô tình mà lấy luôn cả tấm da người chép Cửu âm chân kinh. Quách Tĩnh tiện tay nhét vào túi, không ai ngờ đó chính là Cửu âm chân kinh.
Lại nói sư đồ gặp mặt sau 20 năm, thật nhiều cảm xúc
Mai Siêu Phong đã bị Quách Tĩnh đả bại bởi 15 chiêu trong pho Hàng Long Thập Bát Chưởng do Hồng Thất Công truyền thụ.
Việc này khiến Hoàng Dược Sư tức giận, nuốt không trôi. Khi lão nghĩ rằng giang hồ sẽ đồn đại võ công của Đào Hoa phái không bằng Hàng long thập bát chưởng. Hoàng Dược Sư bèn ném đá, chỉ điểm cho Mai Siêu Phong chống lại. Bị Hoàng Dung phát hiện, đành lộ mặt.
Cũng khi ấy Mai Siêu Phong bị Chu Thông lén thò tay lấy những đồ vật trong người, vô tình mà lấy luôn cả tấm da người chép Cửu âm chân kinh. Quách Tĩnh tiện tay nhét vào túi, không ai ngờ đó chính là Cửu âm chân kinh.
Lại nói sư đồ gặp mặt sau 20 năm, thật nhiều cảm xúc
Đối với Lục Thừa Phong - Hoàng Dược Sư cho phép y được dạy võ công Đào Hoa cho con trai là Lục Quán Anh. Lại cho bí kíp Toàn phong tảo diệp thoái pháp - mà mình dày công nghiên cứu - để Lục Thừa Phong luyện tập phục hồi lại hai chân bị bẻ gãy khi xưa.
Đối với phản đồ Mai Siêu Phong - Lão Đông Tà yêu cầu y thị phải làm 3 điều khó: Tìm giết những người đã đọc Cửu âm chân kinh, tìm sự đệ đồng môn và tự huỷ võ công đã học từ Cửu âm chân kinh.
Dưới đây là nguyên văn trong tác phẩm:
Lục Thừa Phong xua tay không nhận, nói với Hoàng Dược:
Dưới đây là nguyên văn trong tác phẩm:
Lục Thừa Phong xua tay không nhận, nói với Hoàng Dược:
Sư Đệ tử hôm nay được gặp ân sư, quả thật vô cùng mừng rỡ, nếu ân sư có thể nghỉ lại ở tệ trang thêm vài giờ, thì đệ tử càng…
Hoàng Dược Sư không đáp, chỉ Lục Quán Anh hỏi:
Y là con ngươi à?
Lục Thừa Phong nói:
Dạ.
Lục Quán Anh không chờ cha gọi, vội bước lên cung cung kính kính dập đầu bốn cái, nói:
Ðồ tôn xin ra mắt sư tổ.
Hoàng Dược Sư nói:
Thôi đi!
Cũng không cúi xuống đỡ dậy, lại vươn tay nắm lấy hậu tâm y nhấc lên một cái, chưởng phải đã đập mạnh xuống vai y. Lục Thừa Phong cả kinh kêu lên:
Ân sư, con chỉ có một đứa con trai ấy…
Hoàng Dược Sư một chưởng ấy kình lực không nhẹ. Lục Quán Anh đầu vai trúng chưởng đứng không vững bắn lại bảy tám bước rồi ngã ngửa, nhưng không hề bị tổn thương gì, sửng sốt đứng lên. Hoàng
Dược Sư nói với Lục Thừa Phong:
Ngươi tốt lắm, không truyền công phu cho y. Thằng nhỏ này là đồ đệ của phái Tiên Hà phải không?
Lục Thừa Phong lúc ấy mới biết sư phụ một nhấc một đẩy như thế là để thử xem gia số võ công của con mình, vội nói:
Lục Thừa Phong lúc ấy mới biết sư phụ một nhấc một đẩy như thế là để thử xem gia số võ công của con mình, vội nói:
Ðệ tử không dám trái với quy củ sư môn, không được ân sư ưng thuận quyết không dám đem võ công của ân sư dạy cho người khác. Thằng nhỏ này là đệ tứ của Khô Mộc đại sư phái Tiên Hà.
Hoàng Dược Sư cười nhạt một tiếng, nói:
Một chút công phu nhỏ nhoi của Khô Mộc mà đại sư cái gì? Sở học của ngươi còn cao hơn y gấp trăm lần, bắt đầu từ hôm nay, ngươi tự mình dạy võ cho con trai đi. Võ công phái Tiên Hà thì xách dép cho chúng ta cũng không đáng.
Lục Thừa Phong cả mừng, vội bảo con trai Mau, mau tạ ân điển của tổ sư gia. Lục Quán Anh lại tới dập đầu bốn cái trước mặt Hoàng Dược. Sư Hoàng Dược Sư ngẩng đầu nhìn trời không thèm để mắt tới.
Lục Thừa Phong trên đảo Đào Hoa học được một thân võ công, tuy hai chân tàn phế nhưng công phu trên tay vẫn còn, trong lòng lại hiểu sâu về tinh nghĩa võ học, thấy đứa con một của mình tuy siêng năng luyện võ nhưng chưa được thầy giỏi chỉ điểm nên thành tựu chỉ có hạn, mà mình thì rõ ràng đầy bụng yếu quyết võ công có thể dạy y nhưng vì môn quy nên chưa dám tiết lộ, vì thế sợ con trai lằng nhằng nên trước nay không để y biết mình biết võ công, lúc ấy lại được kể vào hàng đệ tử của ân sư, lại được sư phụ ưng thuận cho phép dạy lại cho con, võ công của con mình nay mai sẽ tiến bộ rất mau, trong lòng làm sao không vui vẻ?
Lục Thừa Phong trên đảo Đào Hoa học được một thân võ công, tuy hai chân tàn phế nhưng công phu trên tay vẫn còn, trong lòng lại hiểu sâu về tinh nghĩa võ học, thấy đứa con một của mình tuy siêng năng luyện võ nhưng chưa được thầy giỏi chỉ điểm nên thành tựu chỉ có hạn, mà mình thì rõ ràng đầy bụng yếu quyết võ công có thể dạy y nhưng vì môn quy nên chưa dám tiết lộ, vì thế sợ con trai lằng nhằng nên trước nay không để y biết mình biết võ công, lúc ấy lại được kể vào hàng đệ tử của ân sư, lại được sư phụ ưng thuận cho phép dạy lại cho con, võ công của con mình nay mai sẽ tiến bộ rất mau, trong lòng làm sao không vui vẻ?
Nghĩ muốn nói ra vài câu tỏ lòng cảm kích, nhưng cổ họng cứ nghẹn lại, không nói nên lời.
Hoàng Dược Sư trợn mắt nhìn y một cái, nói:
Cái này là cho ngươi!
Tay trái khẽ vung ra, hai trang giấy trắng một trước một sau bay về phía y.
Y đứng cách Lục Thừa Phong hơn một trượng, hai tờ giấy mỏng nhè nhẹ bay tới như bị một trận gió cuốn đi trên tờ giấy mỏng không sao dùng lực, ném tờ giấy đi xa quả thật khó hơn nhiều so với việc ném một tảng đá nặng vài trăm cân, mọi người ai cũng khâm phục.
Lục Thừa Phong đón lấy hai trang giấy, nhìn thấy trên giấy viết đầy chữ.
Lục Quán Anh cầm đuốc từ tay trang đinh bước tới cạnh soi cho cha xem. Lục Thừa Phong vừa nhìn qua, thấy trên hai trang giấy đều viết yếu chỉ khẩu quyết luyện công, lại là thủ bút của Hoàng Dược Sư, hai mươi năm không gặp, nét chữ của sư phụ lại thêm đẹp đẽ cứng cáp, nhan đề viết đầu trang bên phải là sáu chữ Toàn phong tảo diệp thoái pháp. Lục Thừa Phong biết Toàn phong tảo diệp thoái và Lạc anh thần kiếm chưởng đều là những tuyệt kỹ đắc ý mà sư phụ sáng chế ra lúc trẻ, sáu đệ tử không ai được truyền thụ, nếu ngày trước được truyền thụ thì không biết sẽ vui mừng thế nào, nhưng hiện tuy mình không luyện được cũng có thể dạy lại cho con, vẫn là ơn lớn của sư phụ, lúc ấy bèn cung cung kính kính cất vào bọc, lại phục xuống đất bái tạ.
Hoàng Dược Sư nói:
Cước pháp này so với lúc ta sáng chế lúc trẻ có rất nhiều chỗ khác nhau, chiêu số tuy cũng là một nhưng cước pháp này phải bắt đầu luyện với nội công. Ngươi mỗi ngày theo khẩu quyết luyện công mà vận khí, nếu nhanh thì sau năm sáu năm có thể đi lại không cần chống gậy.
Lục Thừa Phong vừa đau xót vừa mừng rỡ, trăm mối cảm xúc trào dâng.
Hoàng Dược Sư lại nói:
Chân ngươi tàn phế chữa không được rồi, công phu hạ bàn cũng không thể luyện được nữa, có điều theo khẩu quyết nội công của ta, thì đi lại chậm rãi như người thường không có gì khó. Ờ…
Y đã sớm hối hận về việc năm xưa nóng giận quá đáng, phạt nặng bốn người đệ tử vô tội mấy năm nay dốc lòng nghĩ ra bí quyết nội công Toàn phong tảo diệp thoái, chính là muốn truyền lại cho bốn người để họ có thể tu tập lại nội công hạ bàn, khôi phục việc đi đứng. Chỉ là y vốn sính cường hiếu thắng, tuy trong lòng rất hối hận nhưng ngoài miệng không chịu nói ra, vì vậy thiên nội công này rõ ràng là mới sáng chế ra toàn bộ nhưng vẫn dùng một cái tên cũ không có liên quan gì, không chịu bộc lộ cái ý nhận sai xin lỗi, qua một lúc lại nói:
Ngươi tìm ba sư đệ về cả đây, đem khẩu quyết này dạy lại cho họ.
Lục Thừa Phong nói một tiếng:
Dạ.
Rồi nói:
Hành tung của Khúc sư đệ và Phùng sư đệ thì trước nay đệ tử chưa nghe ngóng được. Vũ sư đệ thì đã chết lâu rồi.
Hoàng Dược Sư trong lòng chợt đau xót, hai ánh mắt sáng quắc chiếu thẳng vào Mai Siêu Phong, y thị không nhìn thấy nên cũng thôi, chứ người khác ai cũng vô cùng hồi hộp. Hoàng Dược Sư lạnh lùng nói:
Siêu Phong, ngươi làm điều ác lớn, cũng gặp chuyện khổ lớn. Mới rồi lão họ Cừu kia rủa ta chết, ngươi cũng còn khóc được mấy giọt nước mắt, còn muốn trả thù cho ta. Xét tới mấy giọt nước mắt ấy, ta để cho ngươi sống thêm vài năm.
Siêu Phong, ngươi làm điều ác lớn, cũng gặp chuyện khổ lớn. Mới rồi lão họ Cừu kia rủa ta chết, ngươi cũng còn khóc được mấy giọt nước mắt, còn muốn trả thù cho ta. Xét tới mấy giọt nước mắt ấy, ta để cho ngươi sống thêm vài năm.
Mai Siêu Phong không bao giờ ngờ rằng sư phụ lại tha mạng cho mình dễ dàng như thế, vô cùng vui mừng, lạy rạp xuống đất.
Hoàng Dược Sư nói:
Tốt lắm, tốt lắm!
Rồi vươn tay nhè nhẹ vỗ lên lưng y thị ba chưởng.
Mai Siêu Phong đột nhiên thấy hậu tâm hơi đau, lần này hoảng sợ suýt ngất, run giọng nói:
Ân sư đệ tử tội đáng muôn chết, xin người ra ơn xử tử ngay lập tức, tha cho con không phải chịu khổ hình Phụ cốt châm.
Y thị lúc nhỏ từng nghe chồng nói qua sư phụ có một loại ám khí độc môn là Phụ cốt châm, chỉ cần đưa tay vỗ nhẹ lên người địch nhân một cái, ngọn châm sẽ đi sâu vào thịt gắn chặt vào khớp xương trong người. Trên châm có tẩm thuốc độc dược tính lại phát tác rất chậm, mỗi ngày sáu lần theo huyết mạch vận hành, khiến người ta đau đớn không sao nói được, nhất thời không chết được mà phải bị giày vò sau một hai năm mới chết. Người có võ công cao cường mà vận công chống lại thì càng chống càng đau, phải chịu khổ sở như lửa cháy thêm dầu, lại càng đau đớn.
Nhưng phàm là người có công phu đến lúc ấy lại không thể không cắn chặt răng cố gắng vận công, biết rõ là uống thuốc độc cho đỡ khát, lần sau chất độc phát tác lại càng hung mãnh, nhưng cũng chỉ đành chống được lần nào hay lần ấy.
Mai Siêu Phong biết chỉ cần trúng một mũi châm ấy là đã bước vào địa ngục ở nhân gian, huống hồ lại trúng tới ba mũi? Bèn rút ngọn Độc long ngân tiên đập mạnh lên đầu.
Hoàng Dược Sư vươn tay một cái đã đoạt được ngọn Độc long tiên, lạnh lùng nói:
Có gì mà gấp? Muốn chết cũng không dễ đâu!
Mai Siêu Phong muốn chết không được, nghĩ thầm:
Nhất định sư phụ muốn mình phải chịu đau khổ, quyết không để cho mình được chết dễ dàng như vậy, không kìm được cười thảm một tiếng, nói với Quách Tĩnh:
Đa tạ ngươi đã một đao đâm chết chồng ta, thằng chồng giặc ấy chết cũng được ung dung tự tại!
Hoàng Dược Sư nói:
Dược tính trên Phụ cốt châm sau một năm mới phát tác. Trong một năm ấy có ba việc cho ngươi làm, ngươi làm xong thì tới đào Đào Hoa gặp ta, sẽ có cách lấy châm ra cho ngươi.
Mai Siêu Phong cả mừng, vội nói:
Đệ tử có gặp dầu sôi lửa bỏng cũng sẽ làm tròn việc ân sư giao.
Hoàng Dược Sư lạnh lùng nói:
Ngươi biết ta sai ngươi đi làm chuyện gì không mà đáp ứng mau lẹ như thế?
Mai Siêu Phong không dám nói gì, chỉ còn cách dập đầu lạy lục.
Hoàng Dược Sư nói:
Việc thứ nhất là ngươi để mất Cửu âm chân kinh thì phải đi tìm về, nếu người ta đã đọc qua thì giết họ đi, một người đọc qua thì giết một người, một trăm người đọc qua thì giết một trăm người, nếu mới giết chín mươi chín người thì đừng tới gặp ta vội.
Mọi người nghe thế trong lòng đều lạnh buốt. Giang Nam lục quái nghĩ thầm:
Hoàng Dược Sư có ngoại hiệu là Đông tà, tính nết việc làm quả nhiên cũng rất tà môn.
Hoàng Dược Sư có ngoại hiệu là Đông tà, tính nết việc làm quả nhiên cũng rất tà môn.
Lại nghe y nói tiếp:
Bốn sư huynh đệ Khúc, Lục, Vũ, Phùng của ngươi đều vì ngươi mà bị liên lụy, ngươi đi tìm Linh Phong, Mặc Phong về đây. Rồi đi hỏi thăm tìm người nhà con cái Nhãn Phong đưa cả tới Quy Vân trang. Đó là việc thứ hai.
Mai Siêu Phong nhất nhất vâng dạ.
Lục Thừa Phong nghĩ thầm:
Chuyện đó thì mình có thể làm.
Nhưng y biết tính nết sư phụ, không dám nói chen vào. Hoàng Dược Sư ngẩng đầu nhìn trời, nhìn nhìn sao Bắc đẩu ở chân trời, thong thả nói:
Cửu âm chân kinh là các ngươi tự ý lấy đi công phu trong kinh ta không sai các ngươi luyện tập nhưng các ngươi tự luyện, chắc ngươi cũng phải biết nên làm thế nào.
Qua một lúc lại nói:
Ðó là việc thứ ba.
Mai Siêu Phong nhất thời không hiểu rõ ý sư phụ, cúi đầu ngẫm nghĩ hồi lâu mới sực hiểu ra, run lên nói:
Khi nào làm xong hai việc đầu đệ tử sẽ hủy hết công phu Cửu âm bạch cốt trào và Tồi tâm chưởng.
Quách Tĩnh không hiểu, kéo kéo tay áo Hoàng Dung, đưa mắt có ý hỏi.
Khi nào làm xong hai việc đầu đệ tử sẽ hủy hết công phu Cửu âm bạch cốt trào và Tồi tâm chưởng.
Quách Tĩnh không hiểu, kéo kéo tay áo Hoàng Dung, đưa mắt có ý hỏi.
Hoàng Dung trên mặt có vẻ rất bất nhẫn, đưa tay phải chặt chặt vào tay trái mình. Quách Tĩnh lúc ấy mới hiểu rõ:
Té ra là tự chặt tay mình.
Nghĩ thầm:
Mai Siêu Phong tuy làm nhiều việc ác nhưng nếu thật lòng hối cải thì cần gì phải dùng hình phạt thảm khốc như thế? Phải bảo Dung nhi năn nỉ giùm y thị.
......
Vài tháng sau, qua nhiều biến cố, Hoàng Dược Sư tưởng người phái Toàn Chân đã sát hại con gái yêu Hoàng Dung, liền đi tìm, đánh nhau trả thù.
Giữa lúc cuộc đấu đang căng thẳng, Toàn Chân thất tử bày trận Thiên cang Bắc Đẩu, thì Âu Dương Phong xuất hiện, bất ngờ tung chưởng đánh lén hạ sát Hoàng Dược Sư. Mục đích loại bớt đối thủ mạnh nhất trong kỳ Hoa Sơn luận kiếm sắp tới, thành toại đoạt ngôi Đệ nhất cao thủ võ lâm.
Ngay giây phút sát na ấy, Mai Siêu Phong bất ngờ lao tới dùng thân mình hứng trọn pho chưởng của Âu Dương Phong, cứu mạng sư phụ.
Do trúng chưởng quá nặng, Mai Siêu Phong không qua khỏi.
Giây phút cuối cùng giữa hai thầy trò Hoàng Dược Sư - Mai Siêu Phong thật cảm động. Mai Siêu Phong tự bẻ gãy đôi tay của mình. Hoàng Dược Sư rơi lệ, nhận lại Mai Siêu Phong làm môn đệ Đào Hoa.
...
......
Vài tháng sau, qua nhiều biến cố, Hoàng Dược Sư tưởng người phái Toàn Chân đã sát hại con gái yêu Hoàng Dung, liền đi tìm, đánh nhau trả thù.
Giữa lúc cuộc đấu đang căng thẳng, Toàn Chân thất tử bày trận Thiên cang Bắc Đẩu, thì Âu Dương Phong xuất hiện, bất ngờ tung chưởng đánh lén hạ sát Hoàng Dược Sư. Mục đích loại bớt đối thủ mạnh nhất trong kỳ Hoa Sơn luận kiếm sắp tới, thành toại đoạt ngôi Đệ nhất cao thủ võ lâm.
Ngay giây phút sát na ấy, Mai Siêu Phong bất ngờ lao tới dùng thân mình hứng trọn pho chưởng của Âu Dương Phong, cứu mạng sư phụ.
Do trúng chưởng quá nặng, Mai Siêu Phong không qua khỏi.
Giây phút cuối cùng giữa hai thầy trò Hoàng Dược Sư - Mai Siêu Phong thật cảm động. Mai Siêu Phong tự bẻ gãy đôi tay của mình. Hoàng Dược Sư rơi lệ, nhận lại Mai Siêu Phong làm môn đệ Đào Hoa.
...
Âu Dương Phong Song chưởng lập tức đánh vào sau vai Hoàng Dược Sư, phát chưởng này đã ngưng tụ hết công lực bình sinh, nhân lúc Hoàng Dược Sư ra sức đánh với tứ tử, không rảnh đón đỡ, một chưởng này có thể lấy mạng y lập tức.
Hoàng Dược Sư công phu có cao cường hơn cũng không thể trước mặt chống tứ tử, sau lưng chống Tây độc, kêu thầm:
Hoàng Dược Sư công phu có cao cường hơn cũng không thể trước mặt chống tứ tử, sau lưng chống Tây độc, kêu thầm:
Mạng ta thôi rồi!
Chỉ đành vận khí vào lưng liều mạng chịu bị trọng thương, thẳng thắn đón tiếp một chưởng Cáp mô công của y. Âu Dương Phong một chưởng ấy kình lực rất lớn thế tới tuy chậm nhưng thấy độc kế đã thành, chính đang mừng thầm. Đột nhiên bóng đen chớp lên, một người từ bên cạnh vọt tới nhảy xổ lên lưng Hoàng Dược Sư kêu lớn một tiếng chịu thay y một chưởng.
....
....
Hoàng Dược Sư và bọn Mã Ngọc đồng thời thu chiêu nhảy qua một bên, chỉ thấy người ấy vốn là Mai Siêu Phong liều mạng bảo vệ sư phụ. Hoàng Dược Sư quay đầu nhìn lại, cười nhạt nói:
Lão Độc vật độc thật, quả nhiên danh bất hư truyền!
Âu Dương Phong lần này đánh phải người khác, kêu thầm trong bụng liên tiếp “Đáng tiếc”.
Biết Hoàng Dược Sư và sáu đạo sĩ Toàn Chân liên thủ thì mình khó mà giữ được tính mạng, hô hô cười rộ, phi thân vọt ra cửa.
Biết Hoàng Dược Sư và sáu đạo sĩ Toàn Chân liên thủ thì mình khó mà giữ được tính mạng, hô hô cười rộ, phi thân vọt ra cửa.
Hoàng Dược Sư thấy Mai Siêu Phong hơi thở yếu dần, nghĩ tới ân oán mấy mươi năm, trong lòng vô cùng thương cảm, nhịn không được chảy nước mắt.
Mai Siêu Phong miệng thoáng nụ cười, vận công lực lần cuối, chát một tiếng, dùng tay phải đánh gãy tay trái, kế đập mạnh tay phải lên tảng đá kê cột nhà, cánh tay lập tức gãy đôi. Hoàng Dược Sư sửng sốt. Mai Siêu Phong nói:
Ân sư, lúc ở Quy Vân trang người sai đệ tử làm ba việc, hai việc đầu đệ tử không kịp làm nữa rồi.
Hoàng Dược Sư nhớ lại từng sai y thị tìm Cửu âm chân kinh về, tìm nơi hạ lạc của Khúc Linh Phong và hai người đệ tử khác, việc cuối cùng là bảo y thị giao trả những võ công học trộm trong Cửu âm chân kinh. Y thị làm gãy hai tay, đó là trước khi chết tự bỏ công phu Cửu âm bạch cốt trảo và Tồi tâm chưởng, ứa nước mắt nói:
Hoàng Dược Sư nhớ lại từng sai y thị tìm Cửu âm chân kinh về, tìm nơi hạ lạc của Khúc Linh Phong và hai người đệ tử khác, việc cuối cùng là bảo y thị giao trả những võ công học trộm trong Cửu âm chân kinh. Y thị làm gãy hai tay, đó là trước khi chết tự bỏ công phu Cửu âm bạch cốt trảo và Tồi tâm chưởng, ứa nước mắt nói:
Được lắm, được lắm! Hai việc kia cũng không đáng gì. Ta lại thu ngươi làm đệ tử phái Đào Hoa thôi.
Mai Siêu Phong phản bội sư môn, quả thật là mối đại hận chung thân, lúc sắp chết lại được ân sư tha thứ, bất giác cả mừng, cố gắng bò dậy, lại làm lễ bái sư, dập đầu được ba cái thì thân hình cứng đờ, không động đậy nữa.
Mai Siêu Phong phản bội sư môn, quả thật là mối đại hận chung thân, lúc sắp chết lại được ân sư tha thứ, bất giác cả mừng, cố gắng bò dậy, lại làm lễ bái sư, dập đầu được ba cái thì thân hình cứng đờ, không động đậy nữa.
...
Sau đó, Hoàng Dược Sư bế xác Mai Siêu Phong, buồn bã ra đi.
Cái chết của Mai Siêu Phong
Cái chết của Mai Siêu Phong để lại dư âm nặng nề trong lòng độc giả. Thương thay đến phút cuối trong cuộc đời, nàng vẫn khát khao được trở về làm môn đệ của Đào Hoa đảo, lại là đệ tử của ân sư.
Cái đáng sợ nhất nơi Mai Siêu Phong không nằm ở móng vuốt trắng, mà nằm ở một chuỗi lựa chọn sai lầm, bắt đầu từ phản bội rồi trượt dài trong ám ảnh.
Ba việc mà Hoàng Dược Sư ép nàng làm, bề ngoài là trừng phạt, nhưng thực chất là một “đạo lộ chuộc tội” theo kiểu rất Đông Tà: lạnh lùng, tàn khốc, không cần lời xin lỗi mà chỉ cần hành động. Việc thứ ba – tự hủy công phu – là điểm mấu chốt: Hoàng Dược Sư không chỉ muốn nàng trả lại bí kíp, ông muốn nàng trả lại chính con người đã bị Cửu Âm làm biến dạng. Đó là cách duy nhất để tách Mai Siêu Phong khỏi phần “ma tính” mà nàng đã nuôi dưỡng suốt hai mươi năm.
Bi kịch ở chỗ: nàng không kịp làm xong hai việc đầu. Nhưng cũng chính ở khoảnh khắc cuối cùng, nàng làm trọn việc thứ ba bằng hành vi tự bẻ gãy đôi tay – một động tác vừa là tự kết án, vừa là tự giải thoát. Nàng không xin thương hại. Nàng chỉ xin được chết như một môn đệ Đào Hoa, chứ không phải như “Thiết thi” của giang hồ.
Và vì thế, giọt nước mắt của Hoàng Dược Sư không phải là giọt nước mắt xóa sạch tội lỗi, càng không phải là sự “tha bổng”. Đó là giọt nước mắt của một người thầy cuối cùng hiểu rằng: kẻ phản nghịch trước mặt mình, dù đi qua bùn máu, vẫn còn giữ lại được một điều tối hậu – lòng trung với sư môn trong giây phút quyết định. Hoàng Dược Sư nhận lại Mai Siêu Phong không phải vì nàng vô tội, mà vì nàng đã trả giá đến tận cùng để trở lại làm người.
Cái chết của Mai Siêu Phong vì vậy trở thành một trong những đoạn sâu nhất của Anh hùng xạ điêu: nó nhắc rằng trong giang hồ, có những tội lỗi không thể bù đắp, nhưng vẫn có những khoảnh khắc con người được quyền chọn cách kết thúc – bằng sự tỉnh thức muộn màng, và bằng một lễ bái sư cuối cùng để khép lại nửa đời lạc lối.
.....
Cái chết của Mai Siêu Phong
Cái chết của Mai Siêu Phong để lại dư âm nặng nề trong lòng độc giả. Thương thay đến phút cuối trong cuộc đời, nàng vẫn khát khao được trở về làm môn đệ của Đào Hoa đảo, lại là đệ tử của ân sư.
Cái đáng sợ nhất nơi Mai Siêu Phong không nằm ở móng vuốt trắng, mà nằm ở một chuỗi lựa chọn sai lầm, bắt đầu từ phản bội rồi trượt dài trong ám ảnh.
Ba việc mà Hoàng Dược Sư ép nàng làm, bề ngoài là trừng phạt, nhưng thực chất là một “đạo lộ chuộc tội” theo kiểu rất Đông Tà: lạnh lùng, tàn khốc, không cần lời xin lỗi mà chỉ cần hành động. Việc thứ ba – tự hủy công phu – là điểm mấu chốt: Hoàng Dược Sư không chỉ muốn nàng trả lại bí kíp, ông muốn nàng trả lại chính con người đã bị Cửu Âm làm biến dạng. Đó là cách duy nhất để tách Mai Siêu Phong khỏi phần “ma tính” mà nàng đã nuôi dưỡng suốt hai mươi năm.
Bi kịch ở chỗ: nàng không kịp làm xong hai việc đầu. Nhưng cũng chính ở khoảnh khắc cuối cùng, nàng làm trọn việc thứ ba bằng hành vi tự bẻ gãy đôi tay – một động tác vừa là tự kết án, vừa là tự giải thoát. Nàng không xin thương hại. Nàng chỉ xin được chết như một môn đệ Đào Hoa, chứ không phải như “Thiết thi” của giang hồ.
Và vì thế, giọt nước mắt của Hoàng Dược Sư không phải là giọt nước mắt xóa sạch tội lỗi, càng không phải là sự “tha bổng”. Đó là giọt nước mắt của một người thầy cuối cùng hiểu rằng: kẻ phản nghịch trước mặt mình, dù đi qua bùn máu, vẫn còn giữ lại được một điều tối hậu – lòng trung với sư môn trong giây phút quyết định. Hoàng Dược Sư nhận lại Mai Siêu Phong không phải vì nàng vô tội, mà vì nàng đã trả giá đến tận cùng để trở lại làm người.
Cái chết của Mai Siêu Phong vì vậy trở thành một trong những đoạn sâu nhất của Anh hùng xạ điêu: nó nhắc rằng trong giang hồ, có những tội lỗi không thể bù đắp, nhưng vẫn có những khoảnh khắc con người được quyền chọn cách kết thúc – bằng sự tỉnh thức muộn màng, và bằng một lễ bái sư cuối cùng để khép lại nửa đời lạc lối.
.....
No comments:
Post a Comment